» Nội dung :g bên khẩu súng sơn. Chán thật, tôi bị bắn nhiều quá, màu chắn hết lớp kính bảo vệ, chẳng nhìn thấy tên nào để bắn. Cơ mà công nhận trò này vui quá, vui hơn trò bắn súng nước nhiều. Đầu vàng sướng thật đấy, bố làm chủ tịch cả một tập đoàn giải trí, chẳng bao giờ mất tiền để chơi trò chơi. Hôm nay bọn tôi đi cùng đầu vàng nên cũng được miễn vé luôn. Vì hôm nay tôi được về sớm nên cả lũ rủ nhau đi bắn súng sơn. Dạo này chị Hà hay dọn quán sớm nên tôi cũng được nghỉ sớm theo, chắc dạo này chị bận nhiều việc lắm đây.
Cơ mà buồn cười nhỉ? Nãy giờ tôi toàn bắn nhau với ngũ công chúa, còn tứ đại mĩ nam cứ nhảy ra một góc bắn nhau, không thèm bắn với bọn tôi. Hứ, dám kì thị con gái hả? Nhìn bọn tôi điệu đà thế này thôi, chứ bắn cũng ác lắm đấy.
Nhưng vẫn phải công nhận một điều, nhìn bọn con trai bắn nhau trông khác hẳn. Bốn người họ bắn nhau cứ như kẻ thù thật vậy, xem sướng mắt cực, y như phim hành động.
- “Bỏ cuộc đi.”
- “Không bỏ thì sao?”
- “Đừng có suốt ngày lôi cái mác thanh mai trúc mã vào đây.”
- “Ờ đúng đấy, thanh mai trúc mã thì sao? An cũng thích chơi với tôi lắm mà.”
- “Cuối cùng cậu cũng thể hiện ra rồi. Thế còn cậu, Huy, còn không chịu thừa nhận?”
- “Tại sao tôi phải thừa nhận? Lần ở phòng y tế tôi cũng nhận An là bạn gái mà. Vậy còn gì để thừa nhận nữa à?”
- “Tốt, vậy bắt đầu từ bây giờ, chúng ta cạnh tranh công bằng!”
- “Các cậu tốt hơn là nên cố gắng hết mình, vì tôi không biết nhường là cái gì đâu.”
- “Hoàng Minh, hình như cậu hơi tự tin quá thì phải.”
Ơ hơ hơ, nói gì chẳng hiểu. Đã bảo não tôi nó phẳng lắm mà, nói thì nói cho rõ ràng người ta mới hiểu được chứ. Thôi lại ra bắn nhau với năm con vịt kia vậy, chứ bắn với bốn người này thể nào cũng thua.
*****
[Lớp 10A15">
Hôm nay lớp tôi khác hẳn mọi ngày: trên tường, trên cửa sổ được trang trí đầy bóng và dây kim sa, ở dưới sàn nhà cũng rải đầy bóng, tiếng nhạc xập xình phát ra từ cái laptop trên bàn giáo viên, bọn con trai thì tất bật ra ra vào vào để bê vác, trang trí, bày đồ ăn và quà. Yes, hôm nay là mồng 8 tháng 3 ^^
Mọi thứ hôm nay đều do con trai chuẩn bị, con gái chúng tôi chỉ việc ngồi buôn dưa lê, tán phét với nhau, chờ đến giờ là đánh chén nhiệt tình >v<
Lớp trưởng hot girl lên phát biếu cảm tưởng xong, chúng tôi bắt đầu vào “việc chính”. Trên bàn có 22 món quà tương ứng với 22 đứa con gái trong lớp, chúng tôi tranh nhau thò tay vào cái hòm màu xanh để rút thăm quà tặng, tôi bốc được cái thăm số 8. Khà khà, số 8 là hộp nào ý nhỉ?
- “Oa, An may ghê, hộp quà số 8 là hộp to nhất chỗ này. Sướng nhá ^^”
- “Thật hả?”
Ồ đúng rồi, cái hộp quà màu da cam to đùng ở chính giữa. Hên dữ!
- “Bóc ra đi, xem trong này có gì?”
Ấy ấy, sao mặt cá sấu gian thế nhỉ? Đừng bảo sau lớp giấy bọc quà rực rỡ này là một quả bom nhé? Chắc hắn không đến nỗi ác thế đâu _
Tôi run rẩy bóc cái nơ trắng ra, rồi khe khé bóc lớp giấy bọc màu da cam. Bóc xong rồi, giờ chỉ còn cái hộp làm khung quà, lại tiếp tục rón rén bóc ra. Hu hu mẹ ơi cứu con T_T
==”
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10!
Quà của tôi là mười hộp mì tôm chanh. Cái hộp quà trông to là thế, đẹp là thế, rực rỡ là thế, hóa ra bên trong là mười hộp mì tôm chanh ==” To đẻ làm gì khi phải vác mười hộp mì tôm về nhà?” Bọn con trai thâm thật, hộp quà bé nhất lại là hộp có giá trị nhất, một cái lắc tay bạc đẹp lung linh, trong khi hộp to nhất đẹp nhất của tôi là mì tôm. Buồn quá đi!! T_T
- “An, quà của cậu... dễ thương ghê ^^” - ==” hoàng tử dám trêu người tôi >”<
- “Thôi đừng có sụ mặt ra nữa, tớ có quà cho cậu đây.”
- “Quà hả? Đâu đâu? Đưa xem nào?”
==” Lại là hộp quà màu da cam, mong là bên trong không phải mì hay miến, phở ăn liền gì đấy T_T
- “Bên trong... có mì không thế?”
- “Annnnnn!! Chúc cậu mồng 8 tháng 3 vui vẻ!! ^^”
- “Oa, lại quà hả.” - may quá, hộp quà của đầu vàng không phải màu da cam ^^
- “Đừng mở nhé, về nhà mới được mở đấy.”
- “Ơ, vậy hộp của tớ cậu cũng không được mở luôn, về nhà mở một thể.”
- “Oa, An công chúa nhiều quà ghê!” - Cái Thanh ngồi bàn dưới nhổm lên, vẻ hâm mộ lắm. Từ hồi đoạt Miss, kiều nữ hội trở thành lục công chúa của trường, mọi người gọi tôi là An công chúa ^^
Và như tôi đã nói là chúng tôi có cả fanpage, nên những ngày như thế này trở thành những ngày bão quà, ngăn bàn và cặp sách của sáu chúng tôi đều chật cứng quà tặng từ fan _
Ầy, lại là cái mặt này. Vừa trống hết giờ đã thấy thất tình hoàng tử đứng lù lù ở cửa lớp với hộp quà và chùm bóng bay to đùng. Cái thằng này mặt trơ thật, bị chúng tôi hành hạ, chửi bới, đánh đập đủ kiểu mà vẫn quyết tâm theo đuổi Thu. Còn bọn tôi thì bó tay, không làm được gì nên đành để hắn cứ tò tò đi theo sau vậy.
Về đến nhà đã thấy Duy đứng chờ ở cửa. Tôi cũng biết trước là thế rồi, vì Duy đang theo đuổi tôi mà. Thực ra tôi không phải là không thích Duy, nhưng chỉ dừng lại ở thích thôi, chỉ thế thôi. Thực ra từ lúc Duy về nước đến lúc làm phẫu thuật, tôi cũng hơi nghi ngờ về tình cảm của Duy. Sau này mới biết trước kia Duy không nói yêu tôi vì cậu ấy sợ mình không còn sống được lâu nữa, vì thế có nhiều lúc mới cố đẩy tôi ra. Haizz, tôi thấy mình tội lỗi quá.
- “Có dì Huệ trong nhà mà, sao cậu không vào? Ngoài này lạnh lắm.”
- “Tớ chờ cậu về.”
- “Trời ơi, nhỡ cậu bị nhiễm lạnh thì sao?”
- “Lo cho tớ hả?”
- “Thôi vào nhà đi.”
- “Nói đi, cậu lo cho tớ đúng không?”
- “Dì ơi, con về rồi.”
- “Con chào cô. Hôm nay mồng 8 tháng 3, con tặng cô món quà.”
- “Ồ, quà to quá. Cảm ơn Duy nhé ^^ hôm nay được nhiều quà quá. Lúc nãy có cả Việt Anh, Huy và Hoàng Minh đến tặng quà cô nữa. Bạn của An chu đáo thật ^^”
- “Dạ?”
- “Thế chúng nó đến đây mà con không biết à?”
- “Dạ không.” - Hừ, dám đột kích nhà tôi. Cá sấu còn không tặng quà cho tôi nữa cơ, thế mà dì lại được quà ><
- “Thôi, cậu tặng quà xong rồi thì về đi.”
- “Hơ, bây giờ còn biết đuổi tớ nữa cơ đấy.”
- “Cậu có thể ngồi nói chuyện với dì Huệ cũng được, tớ lên phòng đây.”
Hừ, cá sấu đáng ghét, dám không tặng quà mình. Bảo sao bị tôi gọi là Cá Sấu.
Duy vẫn ngồi nói chuyện với dì Huệ ở dưới nhà. Duy ơi sao cậu lại thích tôi chứ? Lại còn được cả cá sấu dở hơi cứ thích chành chọa với Duy nữa. Hắn bảo câu nói trước cửa phòng y tế là thật? Có bị ngu đần mới tin là thật! Tôi nghĩ hắn chỉ làm thế để chọc tức Duy thôi. Cơ mà nhỡ thật thì sao nhỉ?
Thật hay giả thì cũng bóc quà cái đã. Vứt hết đống quà của fan sang một bên, tôi mở quà của Duy trước. Oái, đôi giày này trông giống giống đôi giày Duy đi lúc nãy nhỉ? Thích chơi đồ đôi hả? Có vẻ không cần thiết lắm đâu ==”
Quà của đầu vàng là một con gấu bông. Hình như tên này bị cuồng thú nhồi bông thì phải, lần sinh nhật tôi đầu vàng tặng con chó bông, lần này là gấu bông.
“Cậu có nhìn thấy đuôi con gấu không? Đấy, bóp vào đó và chờ nhé. Chúc cậu mồng 8 tháng 3 vui vẻ. Yêu cậu.”
0_o
C... cái... cái từ cuối... là sao? Thiệp chúc mừng gì mà lủng củng khó hiểu.
Tôi lật mông con gấu bông lên để bóp đuôi nó, đầu vàng có trò gì hay nhỉ?
- “Một ngày không nắng không mưa
Tôi khẽ mỉm cười
Vì chợt nhận ra
Người luôn làm tôi mỉm cười
Người luôn làm tôi mong nhớ
Là em.
Và tôi yêu
Đôi mắt trong veo
Và tôi yêu
Miệng cười xinh xắn
Tất cả là em
Là em
Là em...
...
Hoài An, chú ý này, cậu nghe cho rõ nhé. Tớ-Yêu-Cậu!!”
0_o
Tôi tưởng người yêu của đầu vàng là cá sấu chứ nhỉ? Sao giờ lại là tôi à? Cá sấu ơi, cậu đâu rồi, cho tôi một lời giải thích đi. Sao quà tặng hôm nay toàn thứ kì quặc quá!! Còn nữa, còn quà của hoàng tử nữa, tôi không muốn ăn mì tôm trừ bữa đâu.
Bên trong lớp bọc quà màu da cam - một quả cầu thủy tinh. May thật, không phải mì tôm. Quả cầu to lấp lánh, bên trong có hình thần Cupid cùng hai trái tim ==” Quà kiểu này dễ hiểu lầm quá, sao không tặng hình gì khác chứ, nhiều hình đẹp lắm mà ==”
“Bíp”
Tin nhắn của Huy. Vừa sờ đến quà của cậu mà đã nhắn tin rồi, siêu như thánh ý.
[Cậu thích món quà chứ?">
[Ừ, nó đẹp lắm">
[An này">
[Sao?">
[Tớ đang định.. tỏ tình">
[Với cái người ngu ngu đần đần lần trước cậu kể ý hả?">
[Ừ. Có nên không nhỉ?">
Hu hu hoàng tử ơi, cậu làm thế thật à? Đau lòng quá T_T
[Thì cậu cứ làm đi"> - ==” có một sự không vui nhẹ.
[Dù tớ có bày tỏ không thành công thì cô ấy vẫn và tớ vẫn sẽ là bạn chứ?">
[Tất nhiên rồi, cậu tốt bụng lắm mà, ai dám bỏ cậu được">
[Haizz, đến cửa nhà cô ấy rồi, có nên vào không nhỉ?">
[Can đảm lên">
[Vậy tớ bấm chuông nhé?">
[Ừ">
“Kính coong.”
- “An ơi, bạn con này.”
- “Dạ, con xuống liền.”
0_o
- “Huy, tớ tưởng cậu đang đi... tỏ tình cơ mà?”
- “Ừ đúng rồi ^^”
- “Thế sao còn ở đây?”
- “Vì tớ tỏ tình ở đây mà.”
- “Bạn gái cậu đâu? Định dẫn đến cho tớ xem mặt à?”
- “Ngốc. Là cậu đấy.”
“Ruỳnh”
- “An, an, cậu sao thế?”
- “Không... không có gì, tớ... trượt chân thôi mà.”
- “Người tớ thích là cậu đấy An ạ ^^ tặng cậu bó hoa, đẹp đúng không?”
- “Huy, tớ...”
- “Cậu đồng ý chứ? Đồng ý cho tớ yêu cậu chứ?”
- “Huy, tớ...”
- “À. Tớ biết cậu định nói gì rồi, thôi đừng nói không tớ buồn lắm. Cậu cứ nhận lấy bó hoa với hộp chocolate này đi. Là cậu xui tớ tỏ tình đấy nhé, cho nên cậu phải nhận.”
- “Huy...”
- “Quả cầu thủy tinh có hình thần Cupid và hai trái tim, cậu thấy chứ?”
- “Ừ.”
- “Chút nữa lên rọi đèn pin vào chính giữa quả cầu nhé, đẹp lắm đấy.”
- “Ừ...”
- “... Thôi được rồi, tớ cũng chẳng giỏi ăn nói. Đáng lẽ nên chuẩn bị kĩ hơn rồi mới nói chuyện này với cậu, nhưng tự nhiên lúc nãy tớ lỡ nhắn tin cho cậu mất rồi, nên có vẻ hơi đường đột nhỉ? Vậy giờ cậu lên nhà đi, tớ về luôn đây. Nhớ rọi đền pin vào quả cầu nhé.”
- “Ơ, cậu về luôn à?”
- “Ừ... An này, tớ sẽ đợi...”
Tôi độn thổ đây!
Bọn này điên hết cả lượt rồi. Sao đột kích tôi kinh quá. Duy, rồi đầu vàng, rồi Huy, họ bị dở hơi tập thể à, hay muốn làm tôi tức chết đây. Rõ ràng hoàng tử và đầu vàng là người yêu của cá sấu, cơ mà hình như đầu vàng còn có cảm tình với Duy nữa cơ. Bây giờ lại quay hết sang thích tôi là thế nào được.Tôi điên lên mất, chỉ tội nghiệp cái hộp quà trên bàn học bị tôi hất bay.
Ủa? Hộp quà trên bàn học mọc ở đâu ra thế? Bên trong là một bộ pizama màu hồng có hình rùa ==”
“Khi đi ngủ cậu nên mặc cái này, sẽ đỡ hại thần kinh cho người đến gọi cậu dậy hơn cái váy ngủ đấy. Mà nhớ giờ cậu đang là bạn gái của tôi đấy, đừng có nhận quà của con trai. Thân!”
Không kí tên, nhưng tôi thừa biết là ai ==”
.....
Sau ba năm mất tích, Duy trở về bất ngờ như thiên thạch rơi vào trái đất, để giờ đây tôi phải đứng giữa tình thế nan giải: cùng một lúc bị “đánh úp” bởi một thiên thần, một thiên quỷ, một thiên thạch và một thiên... cún ==”
Bốn bạn “Thiên” này làm tôi đau đầu chết mất. Thường thì trong những cuốn tiểu thuyết tôi đọc, những chuyện tình nhiều tay rất thú vị, nhưng khi chính mình bị rơi vào hoàn cảnh này, tôi mới thấy cái “thú vị” đó nó khủng khiếp như thế nào. Mới đây là hai người mà đã chí chóe cả ngày, giờ là bốn người thì khéo xảy ra chiến tranh thế giới thứ ba quá, thiên hạ sẽ rơi vào cảnh đại loạn, và tôi sẽ là nạn nhân đáng thương nhất của cuộc chiến tranh phi nghĩa. Có ai nói cho tôi cách giải quyết chuyện này với T_T~~~ CHƯƠNG 35: Con trai kẻ thù
Tháng 4, chúng tôi đang gấp rút ôn tập để chuẩn bị thi học kì II. Thực ra thì chỉ có tôi gấp rút thôi, vì xung quanh tôi toàn đứa học giỏi, chẳng phải lo lắng gì. Như mọi năm thì tôi không để ý lắm đến việc học tập, nhưng giờ thì khác rồi. Từ khi ba mất, tôi biết lo cho tương lai của mình hơn, và tôi biết rằng trượt đại học đồng nghĩa với việc tôi chẳng có gì cả. Mà muốn đỗ được đại học thì trước tiên phải vượt qua được các kì thi phổ thông đã. Mấy tuền nay tôi chăm chỉ học bài, không đi chơi đâu cả. Đối với người khác thì thi học kì rất nhẹ nhàng, nhưng với tôi thì nó khó khăn đủ đường, vì trước kia tôi học có ra gì đâu, nên gần như mất gốc. Cũng may đợt thi học kì I có cá sấu làm gia sư cho nên cũng nắm được chút nền tảng. Và lần này cũng thế, nhưng còn khốc liệt hơn trước vì có thêm ba “gia sư” tự nguyện nữa đến kèm tôi.
Ngày nào cũng như ngày nào, bốn đại mĩ nam đến rước tôi đi học rồi lại rước về, chiều thì đến nhà kèm tôi học, tối thì đi chơi để tôi ở nhà tự học tiếp. Lúc đầu “tứ thiên” tranh cãi đến suýt đánh nhau để tranh kèm tôi học, vì thế dì Huệ chia giờ ra để họ đến dạy tôi, ôi dì Huệ lúc nào cũng là cứu tinh.
*****
Hôm nay lạ nhỉ, đã 3 giờ chiều rồi mà chưa thấy ma nào sang. Thực ra với kiến thức được tập huấn mấy ngày qua thì tôi có thể tự học được rồi, nhưng dường như đã quen với xuất hiện của bốn tên trời đánh kia, bây giờ không thấy bóng dáng đâu lại thấy thiếu thiếu. Haizz, đừng bảo là bốn thằng rủ nhau đi chơi quên mất tôi rồi nhá? Không chấp nhận được, dám chơi mảnh. Tôi phải đi tìm họ để chơi cùng!
Cơ mà tìm ở đâu được nhỉ? Hà hà, bốn người đó toàn điện thoại xịn, có định vị GPS, tìm tí là ra ý mà.
- “Bạn gì ơi...”
- “?”
- “Mình bị lạc đường, bạn cho mình hỏi phố Thái Hà ở đâu nhỉ?” - Một cô bạn khá cao hỏi đường tôi, nghe giọng có vẻ như là Việt Kiều thì phải. Ôi tôi nhớ cái hồi mình từ trong Nam ra đây quá _
- “Đi hết đường này là ra ngã tư, bạn đi thẳng lên đường Nguyễn Lương Băng rồi cứ đi thẳng, sau đó đến cái ngã tư thứ hai thì rẽ phải là ra Thái Hà nhé ^^”
- “À à, được rồi, cảm ơn bạn nhiều ^^”
Khổ thân chưa, cơ mà tôi chỉ đường rõ vậy chắc cũng tìm ra thôi.
Hầy, còn bốn đại mĩ cứ chạy linh tinh, rẽ hết bên nọ bên kia, chẳng hiểu họ đang định đi đâu. Hại tôi cũng đi lòng vòng theo. Mệt quá, làm cốc trà sữa đã.
- “Ơ, bạn cũng ở đây à?”
- “Ừ, mình đi tìm mấy đứa bạn mà mãi chẳng ra, tạt vào đây nghỉ chút.”
- “Mình đi một lúc thì quên mất lúc nãy bạn nói cái gì, quên luôn cả tên phố định hỏi nên vào đây nghỉ tiện thể hỏi đường luôn.”
- “Phì.”
- “Đừng cười tớ mà ==”
- “Chỉ là tớ thấy... giống mình quá thôi.”
- “Giống cậu á?”
- “Tớ là người trong Nam, năm vừa rồi mới chuyển ra Hà Nội thôi. Ngày đầu tiên đến đây tớ tự đi thăm quan quanh thành phố đến lạc cả đường, địa chỉ nhà cũng chẳng nhớ, sợ gần chết.”
- “Oa, tớ mới ở Mĩ về, vừa trốn bố tự ra đường chơi đấy. Có vẻ mình hợp nhau ghê ^^”
- “Ờ, hì hì ^_^”
- “Cậu tên gì?”
- “Thủy Tiên. Còn cậu?”
- “Oa, tên đẹp thế. Tớ là Hoài An.”
- “Tên cậu cũng thế.”
- “Nhà cậu có ở gần đây không?”
- “Cũng gần đây thôi, hình như ngõ cái gì Hương ở phố Tôn Đức Thắng ế.”
- “À, thế chắc ngõ Văn Hương, vậy gần nhà tớ rồi.”
Sau 30 phút nói chuyện, cô bạn kia tiếp tục đi chơi, còn tôi tiếp tục đi tìm bốn đại mĩ nam. Hóa ra lại có người giống tôi đến thế, giống nhau như kiểu cùng một mẹ đẻ ra ý ạ.
Lên taxi để tìm theo tín hiệu điện thoại, đã ra đến ngoại thành rồi, không hiểu bốn tên này định làm trò gì ở đấy nữa, tốn tiền taxi quá đi, tôi có còn đại gia như hồi trước nữa đâu T_T
- “Dừng lại dừng lại chú ơi, con xuống chỗ này.”
Đây là một nơi rất rộng ở ngoại ô, và trước mặt tôi là một trường đua. Bước vào trong, ôi sao chỗ này rộng vậy? Tôi thấy phía bên phải, từ trong gara phóng ra bốn chiếc ô tô: Lamborghini Veneno đỏ, Ferrari Four trắng, Bugatti Veyron vàng, Rolls Royce đen. Dù chẳng nhìn được bốn nhân vật bên trong là ai nhưng tôi vẫn thừa biết. Bốn người họ vừa vào đây thì đồng thời có bốn chiếc xe đua phóng ra, mà bốn chiếc xe này lại còn là bốn loại xe cưng với màu sắc đặc trưng của họ nữa, không chệch đi đâu được. Tôi ngồi lên hàng ghế khán đài theo dõi bốn chiếc xe vào vị trí xuất phát, rồi cùng lúc phóng như bay trên đường đua. Chiếc xe đen đang dẫn đầu, chắc chắn đó là Duy, ngay sát sau là xe đỏ của cá sấu, hai xe vàng và trắng đang ngang bằng nhau. A ha, xe trắng tăng tốc vượt lên ba xe kia, ngay lập tức, xe vàng và đỏ chiếm lại vị trí, còn bây giờ dẫn đầu đang là xe đỏ. Tốc độ kinh hoàng quá, tôi thấy khá lo cho họ. Bốn chiếc xe đã đi xa tầm mắt của tôi, chán thế, chẳng có gì để xem nữa, phải một lúc nữa họ mới quay về đến đây, trường đua rộng lắm mà.
Tầm hơn 20 phút sau đã thấy họ quay lại rồi, cả bốn xe về cùng một lúc, không phân roc thắng thua. Bốn người họ bước ra khỏi xe và cởi mũ bảo hiểm. Hic, cảnh tượng huy hoàng quá, trông ai cũng ngầu, tôi lấy máy ra chụp “tách” một cái.
- “Hoài An?”
- “Sao cậu lại ở đây?”
- “Ai cho cậu vào đây vậy?”
- “Có về học bài nhanh không thì bảo?”
==”
Phản ứng mạnh quá.
- “Mấy người đi chơi mảnh không rủ tôi thì thôi, còn mắng tôi ><”
- “Bọn tôi không đi chơi ==”
- “Ở nhà mà lo học hành, đi theo bọn tớ làm gì.”
- “Chỗ này xa thế mà An tìm được hả? Đừng bảo cả chiều cậu bám theo bọn tớ để đến được đây nhé?”
- “Trời ơi, không học một buổi thì chết ai à? Mà sao hôm nay lại rủ nhau đi đua xe thế này? Các cậu đã đủ tuổi lái ô tô đâu mà dám đi đua, đã thế còn phóng ầm ầm kinh chết đi được.”
- “Đua xe không phóng ầm ầm thì chờ nhau đi cùng à? ==”
- “Thôi đi về đi, cậu phải học.”
- “Ừ, mai thi rồi đấy.”
- “Lại học T_T”
Mĩ nam cái gì chứ, họ chẳng khác gì bảo mẫu khó tính cả, suốt ngày bắt tôi làm cái nọ, bắt tôi làm cái kia. Thích thì đi mà làm. Về nhà nhìn đống sách vở mà ngán đến tận đỉnh đầu, tôi quyết định tự cho mình nghỉ ngơi một hôm, chứ cứ tình trạng này chắc tôi nổ đầu mất.
“Trời nắng, trời nắng, thỏ đi tắm trắng.
Không mưa, không mưa, thỏ lại đi chơi...”
- “Lại gì nữa? Tôi học rồi, thật đấy.”
- “Tôi đã hỏi gì đâu mà cậu nói.”
- “Thế không thì cậu định bảo gì?”
- “Sang đây đi.”
- “Sang làm gì? Tôi mệt lắm.”
- “A, tôi đau bụng quá, cậu sang đây ngay đi, nhà tôi không có ai cả.”
- “Sao cậu lại đau bụng vậy? Đau nhiều không?”
- “Sang nhanh đi, tôi đau quá.”
- “Đây đây tôi sang đây.”
Trời ơi tự dưng cá sấu lại đau bụng, không biết có làm sao không. Có nhà to thì không ở lại cứ đi ở một mình một nhà cơ, những lúc như vậy thì lấy ai chăm sóc. Thật chứ tôi chưa thấy ai dở hơi và ngang ngạnh như ác sấu.
- “Đến rồi đấy hả? Nhanh ghê.”
- “Bụng cậu sao rồi? Cậu đã xức dầu chưa?”
- “Này, đi đâu đấy?”
- “Nấu ăn.”
- “Cậu đang đau bụng cơ mà, để đấy tôi nấu cho.”
- “Cậu ngồi im đấy đi nhé, cấm đụng vào đây.”
- “Trời, đau bụng gì mà khỏe vậy. ==” CÁ SẤU!!!!!!! ><”
Tôi lại bị cá sấu lừa rồi, ức thật. Những người trong sáng thường dễ bị lừa, trong đó có tôi ==”
- “Tôi về đây.”
- “Tôi bảo cậu ngồi im đấy cơ mà.”
- “Không thích.”